Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều Hoàn thành Truyện Chữ
Hồ sơ truyện chữ

Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều

125 chương đã sẵn sàng để đọc.

Đọc từ đầu Chương mới nhất
NguồnTruyện Chữ
Lượt xem∞ 5,115
Tình trạngHoàn thành
Số chương125 chương
Cập nhật4 tuần trước
Chương mới nhấtChương 125: Hết

GIỚI THIỆU TRUYỆN

Lâm Tự Bạch là một thiếu gia ốm yếu, bệnh tật. Bệnh vặt quanh năm không dứt, đại ca chán ghét cậu, cha mẹ cảm thấy cậu bệnh tật triền miên thật phiền lòng. Thậm chí có tin đồn lan truyền rằng: Bạn trai cậu cũng chỉ xem cậu như một người thay thế.

Tài nguyên của cậu bị thiếu gia giả chiếm đoạt, chân cậu vô tình bị thương đến mức phải chống gậy, ngay cả hôn nhân của cậu cũng bị sắp đặt cho một nam nhân có tính khí không ổn định.  

Lâm Tự Bạch vì những tin đồn kia mà sợ hãi, cố gắng tránh xa người đàn ông đó. Mãi đến khi ch.ết đi, cậu mới biết được: Người đàn ông kia đã dành tất cả sự dịu dàng cho cậu, thậm chí còn hóa điên, nhảy lầu t.ự v.ẫn sau cái ch.ết của cậu. 

Trọng sinh trở về vào đúng đêm tân hôn, Lâm Tự Bạch chủ động đưa tay, ôm lấy cổ đối phương.

Cố Yến Kinh hỏi cậu: "Em không sợ sao?" 

Lâm Tự Bạch dang tay ôm chặt lấy anh, cười ngọt ngào: "Không sợ."

Cố Yến Kinh nhìn chằm chằm gương mặt tươi cười kia, ánh mắt thoáng tối lại.

Trong cuộc sống sau hôn nhân, Cố Yến Kinh ngày càng sa vào Lâm Tự Bạch. Anh không nhịn được mà muốn cưng chiều cậu, muốn đem tất cả những gì tốt đẹp nhất dâng tặng cho cậu.

Anh nghiện thiếu niên này, không thể dứt, cũng không thể rõ ràng được.

Anh không thể ngờ được rằng, ánh trăng sáng của mình lại chủ động xà vào trong tay anh.

*

Về sau, một vị mỹ nhân lạnh lùng, tài hoa bất ngờ xuất hiện, nổi tiếng khắp toàn mạng.

Tài nguyên liên tục đến tay, chỉ trong thời gian ngắn đã trở thành diễn viên xuất sắc nhất được công nhận ở cả mảng điện ảnh (phim chiếu rạp) và mảng truyền hình.

Còn gia đình họ Lâm dần dần suy tàn, thiếu gia giả bị cộng đồng mạng phỉ nhổ, chửi rủa.

Thậm chí, người "bạn trai" đã từng xem cậu là thế thân kia, khi trở về nhà cũ cũng phải mặt mày tái mét mà gọi một tiếng: "Dượng út."

 

Quảng cáo

DANH SÁCH CHƯƠNG

125 chương
Trang 1/2 · 100 chương/trang
Chương 1 local Chương 2 local Chương 3 local Chương 4 local Chương 5 local Chương 6 local Chương 7 local Chương 8 local Chương 9 local Chương 10 local Chương 11 local Chương 12 local Chương 13 local Chương 14 local Chương 15 local Chương 16 local Chương 17 local Chương 18 local Chương 19 local Chương 20 local Chương 21 local Chương 22 local Chương 23 local Chương 24 local Chương 25 local Chương 26 local Chương 27 local Chương 28 local Chương 29 local Chương 30 local Chương 31 local Chương 32 local Chương 33 local Chương 34 local Chương 35 local Chương 36 local Chương 37 local Chương 38 local Chương 39 local Chương 40 local Chương 41 local Chương 42 local Chương 43 local Chương 44 local Chương 45 local Chương 46 local Chương 47 local Chương 48 local Chương 49 local Chương 50 local Chương 51 local Chương 52 local Chương 53 local Chương 54 local Chương 55 local Chương 56 local Chương 57 local Chương 58 local Chương 59 local Chương 60 local Chương 61 local Chương 62 local Chương 63 local Chương 64 local Chương 65 local Chương 66 local Chương 67 local Chương 68 local Chương 69 local Chương 70 local Chương 71 local Chương 72 local Chương 73 local Chương 74 local Chương 75 local Chương 76 local Chương 77 local Chương 78 local Chương 79 local Chương 80 local Chương 81 local Chương 82 local Chương 83 local Chương 84 local Chương 85 local Chương 86 local Chương 87 local Chương 88 local Chương 89 local Chương 90 local Chương 91 local Chương 92 local Chương 93 local Chương 94 local Chương 95 local Chương 96 local Chương 97 local Chương 98 local Chương 99 local Chương 100 local