NguồnTruyện Chữ
Lượt xem∞ 5,079
Tình trạngHoàn thành
Số chương50 chương
Cập nhật6 giờ trước

GIỚI THIỆU TRUYỆN

1/

Năm lớp ba tiểu học, giáo viên hỏi cả lớp ước mơ tương lai của em là gì?
Khúc Trực ngay ngắn viết vào vở bài tập ba từ — Nhà khoa học;
Trịnh Bảo Châu nguệch ngoạc viết vào vở bài tập ba từ — Nữ minh tinh.
Trong buổi lễ động viên trước ngày thi đại học, chủ nhiệm lớp xúc cảm phun trào: “Các em muốn có một cuộc sống thế nào?”
Khúc Trực trả lời: “Huy hoàng sáng lạn.”
Trịnh Bảo Châu trả lời: “Đeo vàng dát ngọc.”

2/

Trịnh Bảo Châu và Khúc Trực từ bé lớn lên cùng nhau, nhưng lại không thành đôi thanh mai trúc mã người người hâm mộ, mà lại trở thành một đôi oan gia.
Trịnh Bảo Châu cảm thấy Khúc Trực giả dối, ra vẻ, tự cho là thanh cao;
Khúc Trực cảm thấy Trịnh Bảo Châu tục tằng, hám của, chỉ được cái vỏ ngoài.
Tất cả mọi người đều nói họ là hai người không thể trở thành người yêu của nhau nhất.
Bạn nối khố của hai người – Sầm Đồng Đồng tuyên bố: “Hai người đó mà ghép thành đôi được, chị đây sẽ ăn hết bàn phím trong nhà.”
Sau này, cô nàng suốt đêm ném bay 17 cái bàn phím ra khỏi nhà.

Đơn giản một câu: Yêu đương với kẻ thù truyền kiếp là trải nghiệm như thế nào?

DANH SÁCH CHƯƠNG

50 chương
Trang 1/1 · 100 chương/trang
Chương 1: “Chó Khúc Trực! Trịnh Bảo Châu tôi với cậu sẽ không… lazy Chương 2: Đã có ai nói rằng cháu rất giống Tô Minh…… lazy Chương 3: Tên Khúc Trực chết tiệt đã về rồi !!!… lazy Chương 4: Niffler[1], biệt danh Trịnh Bảo Châu lazy Chương 5: Đại mỹ nữ bên cửa sổ lazy Chương 6: Trịnh Bảo Châu không hợp với Khúc Trực, trăm phần trăm… lazy Chương 7: Ước mơ không phân hơn kém, nhưng viết… lazy Chương 8: Về việc tôi giúp chị em chụp ảnh cùng đỉnh lưu… lazy Chương 9: “Ngày mai Trịnh Bảo Châu sẽ làm hỏng gì đây… lazy Chương 10: Thích căn hộ này lắm hả? Của tôi đấy… lazy Chương 11: Cô xem cậu ta vì chọc tức cô, mà không tiếc… lazy Chương 12: Lịch sử luôn giống nhau đến lạ… lazy Chương 13: Thông minh hay không thì không chắc,… lazy Chương 14: Không thì em qua thích Khúc Trực đi lazy Chương 15: Trịnh Bảo Châu tôi từ nhỏ tới giờ, chưa… lazy Chương 16: Anh Khúc không phải trúc mã bình thường… lazy Chương 17: Có lẽ lúc trước tôi có chút … lazy Chương 18: Thủy thủ Mặt trăng —- Biến thân!… lazy Chương 19: Khúc Trực đêm nay uống rượu, anh nghĩ … lazy Chương 20: Người ăn bàn phím, sẽ … lazy Chương 21: Khúc Trực ốp hình tượng lâu quá nên mắc bệnh… lazy Chương 22: Khúc Trực bị hình tượng của mình ám rồi….. lazy Chương 23: Sau đó ông phát hiện mình thích rồi… lazy Chương 24: Anh Khúc ôm cô Bảo Châu… lazy Chương 25: Cháu là học sinh tiểu học, bác miễn phí cho lazy Chương 26: Có phải anh Khúc ghen… lazy Chương 27: Học không bao giờ là muộn… lazy Chương 28: Trịnh Bảo Châu, cậu bị làm sao? lazy Chương 29: “Tớ nhắm mắt mà…” lazy Chương 30: Vì tôi chỉ cho mình cậu thấy… lazy Chương 31: Khúc Trực kéo Trịnh Bảo Châu về phía mình… lazy Chương 32: Dáng người tôi rất tốt… lazy Chương 33: Các nam thần thời xưa của showbiz đều là… lazy Chương 34: Thật ra tôi còn làm nghề khác… lazy Chương 35: Đầu lưỡi của cậu khéo đấy lazy Chương 36: Bạn học đó chính là cậu lazy Chương 37: Cái nồi(*) này của ai vậy? lazy Chương 38: Trịnh Bảo Châu, năm mới… lazy Chương 39: Chuyện tôi là đàn ông… lazy Chương 40: Nhật ký đóng phim cùng đỉnh lưu… lazy Chương 41: Tay nghề của tôi lần trước chẳng phải cậu đã… lazy Chương 42: Tối qua cô ngủ ở phòng anh ta hả… lazy Chương 43: Mày thích ăn bàn phím 87 nút hay… lazy Chương 44: Môi của Trịnh Bảo Châu từ… lazy Chương 45: Cháu hi vọng cậu ấy có thể làm điều mình thích… lazy Chương 46: Cảm giác ôm cậu đúng là được hơn Lâm… lazy Chương 47: Đôi khi bà cảm thấy Bảo Châu… lazy Chương 48: Anh bạn học của cô có phải … lazy Chương 49: Sau khi lớn lên, cháu mới biết lazy Chương 50: Con bé nói, nó có nghĩa là báu vật vô giá… lazy